His words: "These gingerbread houses are our weekend project. We started to build them at 11pm, and we finished them at almost 3am.... Such a long night, the whole city is sleeping, only Momo and me are working like two architects (Momo's dream ^_^). The result turns out really good! We feel extremely satisfied about our cute houses. I have to say this is a wonderful activity for lovers, hahaha, thanksto Momo to create this awesome project for us!"
Her words: "Our weekend project, on December 12, 2009. When I introduced this idea to Maomao, he got really excited! I baked the house and we went to Bulk Barn to buy decorations... We spent 4 hours doing these houses. It was very fun! Love it~!!! "
Lâu lắm rồi mới xuống downtown một mình. Mặc dù đã xếp việc cần làm theo thứ tự và tưởng sẽ đủ thời gian, vậy mà cũng xém chút nữa là trễ giờ. Hú hồn khi vừa bước vào đại sứ quán thì cửa cũng vừa đóng. Anh nhân viên khá thân thiện, thái độ nhẹ nhàng, vui vẻ. Sau 15 phút chờ thì anh ấy bảo hồ sơ đã được chấp nhận, thứ 6 tuần này lên lấy hộ chiếu. Yay~! Thật đơn giản.
Một mình bước trên phố, ngắm nhìn khung cảnh xung quanh và nhớ lại những cảm xúc cách đây 3 năm, khi vẫn còn là một học sinh lớp 12 mới tốt nghiệp, hay một sinh viên năm nhất. Thời gian ấy chưa quen nhiều bạn, làm cái gì cũng một mình. Hay có thú tha thẩn dưới downtown, ghé vào 1 tiệm bánh, mua một cốc nước, lang thang trên những con phố nhộn nhịp. Phố Hàn, phố Ý, đường Queen, Spadina có những tiệm gì hầu như là biết. Nhìn dòng người tấp nập, bạn bè vui đùa, các tiệm ăn đông khách thì có cảm giác "big big girl in a big big world".... Lẻ loi, đơn độc.
Khi bắt đầu quen được bạn, khi số người quen biết tăng dần lên thì cảm thấy vui và phấn khởi. Những mùa hè năm nhất, những thời gian năm hai là lúc bận rộn nhất, ham chơi nhất. Thường xuyên tham gia các họat động đông người, cảm thấy thoải mái khi đến những bữa tiệc lớn. Dù gì xung quanh mình cũng có kha khá bạn.
Năm ba, bạn bè bắt đầu rời xa nhau. Mâu thuẫn, bất đồng xảy ra, cảm thấy không thoải mái khi phải gặp mặt một số người. Hạn chế tiếp xúc với đám đông, chỉ chơi với hội bạn nhỏ. Thế mà lại vui hơn, dễ chịu hơn... Những đứa bạn sau giờ học, giờ làm hay ghé qua nhà tán dóc, nấu ăn, ngủ qua đêm. Những bữa tiệc nhỏ trên dưới 10 người, những lần giết nhau bằng rượu, những buổi nói chuyện 3, 4 tiếng ở tiệm Second Cup gần nhà mà mọi người cứ hay nói đùa là đóng phim Friends, tất cả dường như đã trở thành kỉ niệm đẹp.
Mùa hè đi sang châu Âu, sống 10 tuần ở đấy, cảm thấy trưởng thành trong suy nghĩ lẫn tâm hồn. Tầm nhìn được mở rộng, sự hiểu biết về bản thân được nâng cao. Có vẻ như đang cảm nhận được mình muốn làm gì trong đời, muốn sống thế nào trong đời. Con người trở nên nội tâm và sống khép kín. Không muốn đụng đến nhiều người, không cần quan tâm họ nghĩ gì về mình, bản thân chỉ muốn sống sao cho thật thỏai mái và mang lại hạnh phúc cho người mình yêu thương. Khi nhận được sự góp ý của người bạn chung nhà thì ngạc nhiên, buồn nhưng lại trân trọng. Cảm thấy bạn bè mình cũng đã trưởng thành, có thể thẳng thắn nói thật cho nhau nghe. Bản thân không nghĩ mình là hòan hảo, thế nên rất trân trọng mọi ý kiến góp ý để có thể hoàn thiện mình. Và tất nhiên không bao giờ muốn nghe góp ý gián tiếp từ người khác. Cực kì ghét điều ấy.
Ngày hôm nay bước đi trong gió lạnh, vẫn một mình, nhưng cảm giác khác hẳn so với 3 năm về trước. Những tin nhắn, lời hỏi thăm mang lại sự ấm áp và bình an. Không còn cảm giác đơn độc, tim bây giờ tràn ngập tình yêu thương. Trên đất nước này, trong thành phố này ít ra vẫn có một người là yêu thương mình hết mực.
Tháng 12 rồi cũng đã đến. Thời điểm cuối năm, mọi người bận rộn chuẩn bị thi cử, mua sắm quà cáp, sắp xếp thời gian tụ họp với gia đình. Không khí giáng sinh tràn ngập khắp nơi. Tivi đầy những mẫu quảng cáo hấp dẫn, cửa hiệu trang hòang lấp lánh, đường phố giăng đèn muôn màu muôn vẻ. Mọi thứ trở nên nhộn nhịp mặc cho gió mỗi ngày mỗi lạnh. Tháng 12 mà tuyết vẫn chưa rơi. Thật lạ. Ngày hôm qua trời mưa, báo hại sáng nay khí trời ẩm ướt. Bàn tay tê cứng khi phải lái ngựa sắt đến chỗ làm. Lạnh đến nỗi khó thở....
Ngày mai xuống downtown nộp hồ sơ xin visa đi Mexico. Quyết định đột xuất trong một cuộc nói chuyện dẫn đến việc tụi mình sẽ đón giáng sinh ở Mexico. Vé máy bay đã có, khách sạn cũng đã đặt, chỉ còn 3 tuần nữa là sẽ được lặn ngụp trong nắng vàng và biển xanh.
Bỗng nhớ đến một bài hát của Hồng Nhung:
Nắng lên rồi, đêm vội đi, ngày đang tới Đất với trời bắt tay nói câu chào nhau Gió tung tăng đùa vui bay làn tóc rối Cả thiên nhiên cũng hân hoan đón mặt trời
Biển trong xanh nhẹ hôn bờ cát trắng Sóng lao xao mơn man vuốt ve bàn chân Khẽ trao nhau nụ hôn thật êm ái Khép đôi mi để chiếc hôn ngắn được dài
Có anh rất hiền, có em yếu mềm Cho đôi ta nghe trái tim mình Dịu dàng lên tiếng Men tình ngây ngất, hương tình lâng lâng Còn chờ đợi chi anh ơi hãy ôm em vào lòng
Mặc cho những lời khuyên đây là đất nước nguy hiểm, nhiều tệ nạn, bệnh tật, vẫn cứ mang suy nghĩ lạc quan và tin rằng chuyến đi sẽ rất thú vị. Rồi những năm sau nữa, sẽ cùng bạn khám phá khắp trái đất này!
I really can't stay - Baby it's cold outside I've got to go away - Baby it's cold outside This evening has been- Been hoping that you'd drop in So very nice- I'll hold your hands, they're just like ice My mother will start to worry - Beautiful, what's your hurry My father will be pacing the floor- Listen to the fireplace roar So really I'd better scurry- Beautiful, please don't hurry Well Maybe just a half a drink more - Put some music on while I pour
Baby it's cold outside - Willie Nelson ft. Norah Jones